Hiện vật tiêu biểu

Chỉ thị “Phải phá tan cuộc tấn công mùa đông của giặc Pháp”

Ngày 15/10/1947, Ban Thường vụ Trung ương Đảng ra chỉ thị “Phải phá tan cuộc tấn công mùa đông của giặc Pháp”. Tinh thần chỉ thị là quyết chiến quyết thắng. Chỉ thị trở thành mệnh lệnh hành động và ý chí quyết tâm chiến đấu của quân và dân ta trên khắp chiến trường Việt Bắc.

Bản nhạc bài hát “Biết ơn Võ Thị Sáu”

“Mùa hoa Lê ki ma nở, ở quê ta miền đất Đỏ. Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng đã chết cho mùa hoa Lê ki ma nở. Người thiếu nữ ấy như mùa Xuân, chị đã dâng cả cuộc đời, để chiến đấu với bao niềm tin. Dù chết vẫn không lùi bước…”

Bức thư Bác Hồ gửi Trung đoàn Sông Lô anh hùng

Với những chiến công xuất sắc trong trận phục kích trên sông Lô của Trung đoàn 87, ngày 15/1/1948, Bác Hồ đã gửi thư khen ngợi, động viên Trung đoàn. Bức thư trở thành nguồn cổ vũ to lớn khích lệ cán bộ, chiến sĩ đơn vị vượt mọi khó khăn gian khổ, tiến lên lập nhiều thành tích trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp 1946-1954.

Huyền thoại Đại bác gỗ “Sàng Là”

Tham quan Bảo tàng Lực lượng vũ trang Việt Bắc (Quân khu 1), du khách thường lưu tâm tới một hiện vật đặc biệt. Đó là Đại bác gỗ “Sàng Là”, do ông Hứa Văn Khải - Đội trưởng đội Lão du kích huyện Trùng Khánh (Cao Bằng) chế tạo, sử dụng trong trận phục kích quân Pháp trên đèo Keng Phác (Trùng Khánh - Cao Bằng), góp phần phá hủy 2 xe quân sự, tiêu diệt 47 tên Pháp ngày 27/10/1947.

Lá cờ “Quyết tử quân”

Trải qua hơn 70 năm, lá cờ vẫn giữ được sắc màu tươi đỏ với dòng chữ “Quyết tử quân”. Đó là một vật chứng về những chiến công vang dội của Đội Quyết tử quân trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến.

Khẩu súng badôka do quân giới Việt Nam sản xuất

Nằm trong không gian trưng bày Chiến dịch Việt Bắc Thu - Đông năm 1947, khẩu súng badôka (bazooka) do quân giới Việt Nam sản xuất năm 1947 là một trong những hiện vật tiêu biểu của Bảo Lịch sử Quân sự Việt Nam, phản ánh sức sáng tạo, nỗ lực nghiên cứu của cán bộ, công nhân ngành Quân giới Việt Nam trong giai đoạn mới thành lập.

Video
Liên kết ngoài

Kỷ vật kháng chiến

“Bảo vật” của Tổ trưởng

Gửi lúc 02/10/2017 15:53:35 CH

Cựu chiến binh Lê Lan, Tổ trưởng Tổ dân số 142 Mỹ An, Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng, có hai “bảo vật” mà ông nâng niu từ chiến trường K.



Chiếc lư hương trong lễ truy điệu

Theo ông thắp nén hương trên bàn thờ đồng đội, tôi để ý chiếc lư hương thật lạ, không giống bất cứ lư hương nào ở Đà Nẵng này. Lư bằng đồng đã cũ kỹ, khá to và nặng, nhiều chi tiết hoa văn được chạm khắc. Đại tá Lê Lan kể xuất xứ chiếc lư hương trong niềm xúc động, bồi hồi.

Ngày 23/10/1988, ông ở Mặt trận 579, lúc này đóng tại tỉnh Strung-cheng (Cam-pu-chia), đang nghỉ trưa thì nghe một tin sét đánh: Đoàn xe chở cán bộ của Trung đoàn 733, Sư đoàn 315, Quân khu 5 (đơn vị trước đó nơi ông làm Chủ nhiệm Trung đoàn), sáng nay từ Strung-cheng về Kra-chê thì bị bọn Pôn- pốt phục kích. Chúng bắn quả AT trúng vào thùng xăng nên hầu hết cán bộ, chiến sĩ trên xe đều xe hy sinh. Khỏi phải nói, tâm trạng đau thương của toàn Mặt trận như thế nào khi nhìn thấy 13 đồng chí được chở về không còn nguyên vẹn hình hài. Đó là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 9 Nguyễn Đình Hoàng, sau này là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, viết thư bằng máu để được đi bộ đội. Là anh Nuôi, nguyên Trợ lý tổ chức Sư đoàn. Là Sum, cán bộ trung đội hiền như con gái; là Sơn tính tình vui vẻ, hát hay đàn giỏi và nhiều đồng chí khác. Buổi lễ truy điệu trước sân của doanh trại Mặt trận hôm đó tràn ngập nước mắt. Các đồng chí bên chính sách đem ra chiếc lư và lọ hoa. Mọi người lần lượt đi qua thắp hương, nguyện biến căm thù thành hành động. Khi đoàn xe chở các liệt sĩ về Việt Nam, Trợ lý tuyên huấn Mặt trận Lê Lan ở lại, lặng lẽ đem lư hương cất vào ba lô. Ông muốn đồng đội luôn ở bên mình. Một năm sau về nước, ông đưa lư hương về cùng, rồi lập bàn thờ ở nhà. Vợ ông, bà Lê Thị Liên Minh, rất ủng hộ việc làm của chồng. 26 năm nay, đến ngày các anh hy sinh 23/10 và các dịp 27/7, 22-12 hay ngày Tết, ngày rằm, hai vợ chồng đều cúng giỗ các liệt sĩ trang trọng. Nhiều đồng đội cũ biết chuyện cũng đã đến thắp hương, dâng hoa.
 

Đại tá Lê Lan thắp hương đồng đội bằng chiếc lư đồng.

Đại tá Lê Lan nói rằng, toàn Quân khu 5 có gần 13.000 liệt sĩ trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế ở Cam-pu-chia. Còn hàng nghìn hài cốt vẫn còn đâu đó trên đất bạn. Mỗi lần thắp hương cho đồng đội, ông lại nguyện cầu, mong sao tất cả các liệt sĩ sớm đều được quy tập đưa về đất mẹ thân yêu.   

Tấm ảnh định mệnh

Lấy trong hộp sắt ra tấm ảnh đen trắng thấy rõ một chàng trai mặc áo may-ô, làm điệu bộ hết sức hồn nhiên để chụp ảnh, nụ cười thật tươi với hàm răng hơi vô ra phía trước, Đại tá Lê Lan nói rằng, đây là bạn ông, có tên: “Hòa xi-ca-vâu”. Gặp và thân nhau khi cùng chờ nhận công tác ở T20, Đà Nẵng (1983), có 5 năm ở chiến trường K, bộ ba: Lê Lan, Phạm Minh Hòa và Đỗ Như Thuần, nay làm ở Hội Cựu chiến binh Đà Nẵng đã như anh em. Trước khi chia tay đi về các hướng, Hòa bảo bạn chụp cho tấm ảnh đang tưới rau với lời nói như điềm báo: “Mình sẽ nằm lại ở mảnh đất này”. Trong một lần đi truy quét ở Núi Chi, Kra-chê, anh bị phục kích và hy sinh ngày 4/11/1988. Trước đó, Hòa đã kịp tìm ra nguồn nước cho đơn vị và nổ súng tiêu diệt nhiều lính Pôn-pốt. Quá thương tiếc một cán bộ tiểu đoàn dũng cảm, đầy năng lực, đồng đội quyết đưa thi thể Hòa về cho bằng được. Ở đây, những người lính truyền nhau câu: “Cam-pu-chia không có ngôi mộ cho những bàn chân”. Bởi trước khi tháo lui, bọn địch cài lại các loại mìn sát thương nhằm cản bước chân của ta. Đồng đội cáng anh phải vượt qua hàng chục km đường rừng sâu với 7 ngày ròng rã trong đội hình đi truy quét vừa đi vừa dò dẫm bom mìn dưới chân. Thời gian di chuyển lâu, thời tiết khắc nghiệt, điều kiện khâm liệm hạn chế nên mùi thi thể bốc lên nồng nặc. Thương bạn, anh em vừa cáng vừa khóc sụt sịt, rồi chặt tàu lá thốt nốt vừa đi vừa quạt mát, xua đuổi đám ruồi nhặng bám theo.
 

Tấm ảnh liệt sĩ Phạm Minh Hòa được ông Lan lưu giữ.

Đại tá Lê Lan nhớ lại: “Sau đó đơn vị phân công tôi cùng tài xế đưa Hòa từ Kra-chê về Mặt trận ở Strung-cheng. Đoạn đường chỉ hơn 100 km, nhưng đi rất thận trọng. Nhớ lại cảnh bị phục kích của Trung đoàn 733 làm hy sinh 13 đồng chí tháng trước, tôi nói với đồng chí Nguyễn Long Cáng nay là Thiếu tướng, Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 5 nếu không để anh Hòa “hy sinh lần thứ hai” thì bổ sung vài tay súng với vũ khí được trang bị đầy đủ đi cùng trên xe. Đi đến những chỗ ngầm, thác, bụi rậm, khúc cua, không cần biết có địch hay không, chúng tôi dùng hỏa lực dọn đường. Nhờ vậy mà đã đưa được Hòa về an toàn. Chàng sĩ quan Hà Tĩnh đầu quân vào Quân khu 5 luôn nói trước rằng mình sẽ nằm xuống trên đất Cam-pu-chia, coi cái chết nhẹ như lông hồng, không một chút băn khoăn. Nghĩ mà thương quá. Ngày 27/7, tôi và Thuần tìm mua bằng được kẹo cu-đơ mà trước đây Hòa rất thích đặt lên bàn thờ để nhớ anh…”.

Tôi nhìn xấp bằng khen, giấy khen của thành phố, quận, phường tặng tổ trưởng Lê Lan, nghe những người hàng xóm kể về sự tận tụy của ông với việc khu phố, chi hội người cao tuổi, thầm nghĩ: Những người nặng tình với đồng đội như ông sẽ mãi sống như thế./.


Hồng Vân
 ( 3,0 / 0 )
Bài gần đây Quay lại | Lên đầu trang
Bài cùng chuyên mục
Xem thêm...